Cà phê một mình bên khung cửa sổ

0 nhận xét



Cà phê đắng quá, đắng đến nỗi mà nó tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ đụng đến nữa. Nó sợ rằng, rồi đây cuộc đời nó cũng đắng chát như cà phê đen vậy… Cà phê một mình buồn nhưng cũng thú vị...

Mùa đông. Lạnh. Buồn. Cô đơn…

Nó cho xe chạy lòng vòng trên phố phường Hà thành trong vô vọng. Ngang qua quán cà phê với ánh đèn ấm áp và êm dịu. Nó dừng xe và lững thững đi vào quán. Mọi người nhìn nó với cặp mắt dò xét như thể nó vừa mới từ hành tinh khác đi lạc vào đây vậy. Nhưng kệ, nó chọn cho mình một chỗ ngồi khá kín đáo và có chút thơ mộng. Đó là cái bàn kê bên cửa sổ nhìn ra được hồ bơi trong khuôn viên của quán. Đã lâu nó không thường đến những nơi như thế này rồi…

Nó gọi cho mình một cà phê đen có đường. Thú thực, nó không biết, mà có lẽ là chưa uống cà phê đen bao giờ thì đúng hơn. Nhưng hôm nay nó chọn món đồ uống đó cho mình để thử. Nó muốn thử vị ngọt đắng của cà phê đen nó như thế nào? 

Nó ngồi nhìn khung cửa sổ được điểm bởi những dây leo có những bông hoa gì màu tim tím. Nó tự hỏi, người ta thường bảo rằng: “Màu tím là màu thủy chung, vậy tại sao màu tím lại thường là màu chia ly, buồn man mác. “Màu tím hoa sim” của cố nhà thơ Hữu Loan, hay chuyện tình về loài hoa mang tên Violet, là một loài hoa có màu tím rất đẹp… Và, giờ đây ngay trước mắt nó là màu tím đang treo lơ lửng bên khung cửa sổ của quán cà phê này. Nó liên tưởng và những dòng ký ức lại ùa về trong nó. Khóe mắt nó cay cay!

 “Màu tím là màu thủy chung, vậy tại sao màu tím lại thường là màu chia ly, buồn man mác

Từng giọt cà phê nhỏ xuống tí tách, tí tách. Nó cho mấy thìa đường vào khuấy đều, khuấy đều. Nhấc tách cà phê lên, nó ngửi thấy mùi thơm của vị cà phê đậm chất Tây Nguyên, nó ngửi được ở đó mùi đất, mùi nắng, gió và cả mùi mồ hôi của con người Tây Nguyên. Nhấp một ngụm nhỏ, ngậm lại trong miệng một lát và… nuốt. Nó mơ màng, mơn man cảm nhận cái vị ngọt đắng của cà phê đen. Bây giờ thì nó đã thấm thía được vị đắng của cà phê đen thế nào(!?) Nhìn ra khung cửa sổ xa xăm, tiếng nhạc du dương của điệu van làm lòng nó thêm buồn và nhớ đến một người. Một người có thể đã ảnh hưởng đến nó rất nhiều kể từ khi nó lớn lên và chập chững bước vào “con đường yêu”. Mi mắt cay xè, nước mắt ở đâu chợt lăn dài trên đôi gò má của nó và chảy dài xuống đôi môi. Mùi mặn chát của nước mắt hòa lẫn vị đắng ngọt của cà phê. Một cảm giác khác lạ đến với nó lúc đó. Nó thấy hơi khó chịu ở trong miệng. Có thể đó là một mùi vị không làm cho con người ta thoải mái. Đó cũng như mùi vị mà nó đã từng được nếm trong cuộc đời. Người đó đã cho nó niềm vui - nỗi buồn; hạnh phúc - đau khổ; hy vọng - thất vọng… Nhưng có lẽ đến tận bây giờ, ngay giờ phút này đây nó chưa và sẽ không bao giờ giận người ấy cả, nó tin vào người ấy - một niềm tin mãnh liệt…

            Cà phê một mình buồn nhưng cũng thú vị...

Cà phê một mình. Buồn. Cô đơn. Trống vắng...

Nó ngồi đó gặm nhấm nỗi buồn của quá khứ đã qua. Trách ai? Trách chính bản thân nó hay trách phận đời quá bạc bẽo với nó. Nó không biết nắm giữ những gì cần thiết cho mình để đến khi buông tay ra lại thấy mình chới với, chông chênh đến lạ. Có ai đó đã từng nói, sai lầm trong quá khứ là hành trang để ta bước vào đời. Không biết điều đó có đúng hay không?! Nó miên man chìm ngập trong một mớ bòng bong những thực hư của cuộc sống. Cuộc sống quá đỗi rộng lớn mà bàn tay nó quá nhỏ bé để nắm bắt.

Cà phê đắng quá, đắng đến nỗi mà nó tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ đụng đến nữa. Nó sợ rằng, rồi đây cuộc đời nó cũng đắng chát như cà phê đen vậy… 

 


Facebook Comments
Blogger Comments
Dương Công Huế ' Blog

Copyright © 2015 - Dương Công Huế ' Blog ®