Bỗng dưng chiều nay lòng thấy nhớ nhà Vườn cải mẹ trồng mong con về chắc giờ vàng nụ Nhớ đàn gà có mẹ mái mơ ở cữ Ru rú trong đụn rơm mùa ấ...

CẢI NGỒNG

Bỗng dưng chiều nay lòng thấy nhớ nhà
Vườn cải mẹ trồng mong con về chắc giờ vàng nụ
Nhớ đàn gà có mẹ mái mơ ở cữ
Ru rú trong đụn rơm mùa ấy nắng thơm lừng

Và chao ôi thương quá cái bóng người dưng
Mỗi lần bóng gầy đi ta đau hơn trận ốm
Nhớ và mê rất nhiều mà phải làm bạn
Nên ta ghét bóng quá trời

Thèm ra sông nhìn dòng trôi
Ngày mẹ đi chợ xa một mình ngồi ngóng mẹ
Cứ muốn vút thành chim sẻ
Quẩy gánh hàng ế trưa để mẹ bớt phiền lòng
Ai ngờ soi bóng xuống lòng sông
Thấy đứa dưới sông bé con khờ dại
Ngày lớn tướng bay mãi
Mới biết chẳng có con chim sẻ nào bay được rồi mà lại không bay

Vẫn lẫy cái bữa cha rầy
Đánh một roi lên mông mà hờn hơn năm bữa
Để cả tuổi thơ thấy mênh mang ngoài cửa
Hình như không ai thương mình...
Để cả tuổi thơ thích ngồi lặng thinh
Nghe tim gầy máu chảy

Bỗng dưng chiều nay tha thiết về làm người nhà quê đến vậy
Mẹ ơi!

Đi chưa hết nửa đời người
Đứa tha hương đã mòn chân như thằng sắp chết
Chỉ có ai từng ăn bát canh cải ngồng mới biết
Nỗi nhớ quê, nhớ mẹ đắng đến độ nào

Chiều nay thị thành xanh xao
Ước ao có vũng sông nào để soi lòng dạ đứa thương nhớ mẹ
Muốn vứt nốt chim sẻ
Hoá thành bé con khờ dại ngó mẹ cười

Cải ngồng ơi
Nhớ lắm!


0 nhận xét: