kỉ niệm 2 mùa 초급

0 nhận xét

lễ Phật đản tại chuncheon hàn quốc

0 nhận xét



mama angle

0 nhận xét






C-Walk : Lại 1 đêm mưa rơi, chìm vào trong cơn mơ Lòng con nhớ về những ngày xưa.. Bóng hình mẹ dịu dàng, Ân cần chăm sóc.. Lòng con ko quên... Dòng thời gian trôi đi, Và giờ đây khôn lớn.. Con đã biết đâu là tình yêu... Những lỗi lầm ngày nào, mong ko còn là những vết thương....! ... Mưa nhẹ rơi, bóng đêm vây quanh căn phòng.. Con ngồi đây, viết lên 1 bài hát.... Gửi về những kí ức lúc xưa....Nước mắt rơi ko ngừng.. Ngoài trời gió thêm lạnh... Nhìn thấy tương lai ngày mai........! 

Shady: Trời đang se lạnh, mẹ hãy mặc thật ấm vào nhé Vì con trai mẹ đã đủ lớn mạnh, ko còn suy nghĩ như thằng bé Để lúc con về, thấy mẹ luôn đc mạnh khoẻ Mẹ ru con ngủ, chìm vào giấc mơ lúc đêm về Đọc lại bài thơ mà con tặng mẹ, từ ngày mà con mới biết viết Nét chữ nguệch ngoạc, nhưng ý nghĩa hơn bao giờ hết Tiếng gió xào xạc, hoà cùng tiếng ru mẹ con ngủ thiếp Đưa con trở về quá khứ, bấy nhiêu đó đã đủ biết Từ hơi thở, từ giấc ngủ mẹ ban cho con tất cả điều thiêng liêng Và nếu con chết, thì lúc đó chỉ có hạnh phúc là nguyên nhân Mẹ ko có cánh, ko vòng thánh nhưng trong mắt con mẹ vẫn là thiên thần Con biết mẹ đang giấu bao điều lo lắng nhưng mà điều đó là ko cần Mẹ sợ rằng, Con hư hỏng..Con biết từng chiều Mẹ hay bước, Ra ngoài, Con đường vắng trong chiếc áo len lỗi mốt chỉ sờn trắng Oh, mẹ tưởng tượng, bao nhiêu điều thật khủng khiếp Đám người xô bồ, mẹ thấy ai đó đâm con bằng 1 con dao thép, Mẹ cố lao vào và che con mặc kệ có 1 con dao thép Nhưng đó chỉ là tưởng tượng trong 1 xã hội đầy nguy hiểm Những cám dỗ nghe lời mẹ tránh xa... Con ko muốn đi lấy vợ, để đc mãi mãi bên cạnh mẹ nhưng mẹ luôn mong mỏi điều đó, Lúc nào cũng nghĩ con ngốc ghê Vẫn chưa 1 lần báo hiếu mẹ Suốt ngày bia bọt và rượu chè Tự cho lí do là tuổi trẻ Nhưng mà sự thật đâu có thế nhưng mà mẹ đâu có muốn thế tóc mẹ giờ cũng đã bạc ghê Vì đâu..... Tuổi tác hằn lên đôi mắt dáng mẹ liêu xiêu gánh sức nặng Và những cay đắng ở trong lòng Con biết mẹ, trăm nỗi lo, 1 nỗi buồn Ngàn đau đớn nhưng đổi lại bằng 1 tình thương Những hành động bình thường cũng chỉ để dành cho con... 

C-Walk Chorus 2: 1 mình con trong đêm, lặng nhìn theo cơn mưa ngoài kia gío vẫn rít từng cơn... Vẫn căn phòng ngày nào, tay cầm cây bút, đưa mãi ko thôi.. Mẹ thân yêu ơi, lòng con luôn mong.. Con muốn thấy những lúc mẹ vui.. thấy nụ cười ngày nào, ko phải bận tâm nỗi đau.. Nỗi đau bao ngày qua........! 

Shady Ver2: 1 mình tôi trong đêm, nhẹ cầm cây bút và viết lên những dòng cảm xúc ở tận trong tim viết cho người mẹ hiền của tôi Từ lúc sinh ra ở trong nôi ây giờ bay xa với cuộc đời những lời mẹ dạy tôi thuộc rồi những điều sâu sắc, tôi đâu chắc là 1 ngày mai tôi làm cho nước mắt mẹ phải rơi và đã có ai từng tự hỏi mình đã làm cho mẹ vui hay chỉ làm mẹ thêm mệt mỏi chưa làm ra tiền muốn ăn chơi phè phỡn đua đòi khắp trăm nơi học hành bỏ dở cuộc đời vứt bỏ tôi muốn tất cả hãy thức tỉnh mẹ đã vất vả nuôi mình, giờ ko nên ngừơi có lẽ với mẹ là cực hình Tờ giấy báo đỗ đại học,có lẽ là niềm vui đầu của mẹ nhưng đó vẫn chưa là điều chắc chắn khi tôi đã làm mẹ rơi lệ vì những con điểm chuă đc cao vì những con nợ còn chưa trả mẹ ko đánh tôi mà nói với tôi "Cuộc thi vẫn còn khi ngựa ngã" Nên con hãy cố gắng vượt qua Là vì mẹ, vì gia đình, vì tất cả, vì những người yêu thương tôi tôi ko muốn ai phải ghét tôi tôi ko muốn mẹ già đi vì tôi hay lệ phải rơi vì tôi mà tôi luôn tin 1 ngày nào đấy mẹ sẽ tự hào về chính tôi Ngày 05 tháng 12 là ngày mẹ ban cho tôi cuộc đời từ cái thời tôi mới tập đi, mẹ dạy tôi biết bao nhiêu thứ mẹ cầm tay tôi uốn tôi viết nên từng nét chữ Ru tôi trong từng đêm giấc ngủ Mẹ muốn tôi trở thành 1 bác sĩ chứ đâu phải thành 1 ca sỹ mẹ ko muốn tôi đâm đầu vào thuốc chứ huống chi là dính vào ma tuý Nên thế, hôm nay tôi sẽ từ bỏ Game Friends để tôi về quê thăm mẹ Đêm đến tôi cho mẹ nghe bài nè Và hứa với mẹ đây sẽ là bài hát cuối từ nay con sẽ chăm lo học , từ bỏ mọi thứ để mẹ khỏi buồn khỏi khóc vì con.

Yêu xa, cảm giác thế nào

0 nhận xét
Yêu xa, cảm giác thế nào?



1. Rõ ràng có người yêu, vậy mà vẫn làm mọi chuyện một mình.

2. Thành phố em ở có mưa, rất muốn hỏi em, em có mang theo dù không. Nhưng anh phải nhịn, vì anh sợ em nói em không mang, anh thì bất lực, như thể anh yêu mà lại không thể cho em yêu thương mà em cần.

3. Ngay cả câu chia tay cũng nói qua mạng.

4. Tin nhắn không nghe được giọng, điện thoại không thấy được vẻ mặt.

5. Em khóc ướt hết gối, không nói thành lời, anh lại nghĩ em giận anh, không để ý tới anh.

6. Yêu xa không đáng sợ, cái đáng sợ chính là khi chúng ta cãi nhau, giận nhau, có người nhân cơ hội đó an ủi anh, làm anh vui vẻ, sau đó cho anh cái cảm giác rằng anh đã gặp được một người tốt hơn em, khiến anh bắt đầu cảm thấy phiền với những thiếu sót mà lúc trước anh vẫn thấy ổn của em. 

7. Biết rõ pass wifi, nhưng lại không trong phạm vi kết nối.

8. "Em đang làm gì thế?" "Không làm gì ạ." "Ăn cơm chưa?" "Chưa ạ." "À, thế đi ăn đi."

9. Yêu xa giống như một cái bình thủy tinh, hai người nhìn thấy nhau, nghe thấy nhau, nhưng không chạm được vào nhau.

10. Lúc gặp lại nhau sau khi xa nhau một thời gian thậm chí còn cảm thấy ngượng ngùng.

11. Hạnh phúc nhất không phải là khi nghe được câu nói: "Anh yêu em" mà là câu nói: "Mai gặp em nhé!"

Nguồn: Weibo

Cà phê một mình bên khung cửa sổ

0 nhận xét


Cà phê đắng quá, đắng đến nỗi mà nó tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ đụng đến nữa. Nó sợ rằng, rồi đây cuộc đời nó cũng đắng chát như cà phê đen vậy… Cà phê một mình buồn nhưng cũng thú vị...

Mùa đông. Lạnh. Buồn. Cô đơn…

Nó cho xe chạy lòng vòng trên phố phường Hà thành trong vô vọng. Ngang qua quán cà phê với ánh đèn ấm áp và êm dịu. Nó dừng xe và lững thững đi vào quán. Mọi người nhìn nó với cặp mắt dò xét như thể nó vừa mới từ hành tinh khác đi lạc vào đây vậy. Nhưng kệ, nó chọn cho mình một chỗ ngồi khá kín đáo và có chút thơ mộng. Đó là cái bàn kê bên cửa sổ nhìn ra được hồ bơi trong khuôn viên của quán. Đã lâu nó không thường đến những nơi như thế này rồi…

Nó gọi cho mình một cà phê đen có đường. Thú thực, nó không biết, mà có lẽ là chưa uống cà phê đen bao giờ thì đúng hơn. Nhưng hôm nay nó chọn món đồ uống đó cho mình để thử. Nó muốn thử vị ngọt đắng của cà phê đen nó như thế nào? 

Nó ngồi nhìn khung cửa sổ được điểm bởi những dây leo có những bông hoa gì màu tim tím. Nó tự hỏi, người ta thường bảo rằng: “Màu tím là màu thủy chung, vậy tại sao màu tím lại thường là màu chia ly, buồn man mác. “Màu tím hoa sim” của cố nhà thơ Hữu Loan, hay chuyện tình về loài hoa mang tên Violet, là một loài hoa có màu tím rất đẹp… Và, giờ đây ngay trước mắt nó là màu tím đang treo lơ lửng bên khung cửa sổ của quán cà phê này. Nó liên tưởng và những dòng ký ức lại ùa về trong nó. Khóe mắt nó cay cay!

 “Màu tím là màu thủy chung, vậy tại sao màu tím lại thường là màu chia ly, buồn man mác

Từng giọt cà phê nhỏ xuống tí tách, tí tách. Nó cho mấy thìa đường vào khuấy đều, khuấy đều. Nhấc tách cà phê lên, nó ngửi thấy mùi thơm của vị cà phê đậm chất Tây Nguyên, nó ngửi được ở đó mùi đất, mùi nắng, gió và cả mùi mồ hôi của con người Tây Nguyên. Nhấp một ngụm nhỏ, ngậm lại trong miệng một lát và… nuốt. Nó mơ màng, mơn man cảm nhận cái vị ngọt đắng của cà phê đen. Bây giờ thì nó đã thấm thía được vị đắng của cà phê đen thế nào(!?) Nhìn ra khung cửa sổ xa xăm, tiếng nhạc du dương của điệu van làm lòng nó thêm buồn và nhớ đến một người. Một người có thể đã ảnh hưởng đến nó rất nhiều kể từ khi nó lớn lên và chập chững bước vào “con đường yêu”. Mi mắt cay xè, nước mắt ở đâu chợt lăn dài trên đôi gò má của nó và chảy dài xuống đôi môi. Mùi mặn chát của nước mắt hòa lẫn vị đắng ngọt của cà phê. Một cảm giác khác lạ đến với nó lúc đó. Nó thấy hơi khó chịu ở trong miệng. Có thể đó là một mùi vị không làm cho con người ta thoải mái. Đó cũng như mùi vị mà nó đã từng được nếm trong cuộc đời. Người đó đã cho nó niềm vui - nỗi buồn; hạnh phúc - đau khổ; hy vọng - thất vọng… Nhưng có lẽ đến tận bây giờ, ngay giờ phút này đây nó chưa và sẽ không bao giờ giận người ấy cả, nó tin vào người ấy - một niềm tin mãnh liệt…

            Cà phê một mình buồn nhưng cũng thú vị...

Cà phê một mình. Buồn. Cô đơn. Trống vắng...

Nó ngồi đó gặm nhấm nỗi buồn của quá khứ đã qua. Trách ai? Trách chính bản thân nó hay trách phận đời quá bạc bẽo với nó. Nó không biết nắm giữ những gì cần thiết cho mình để đến khi buông tay ra lại thấy mình chới với, chông chênh đến lạ. Có ai đó đã từng nói, sai lầm trong quá khứ là hành trang để ta bước vào đời. Không biết điều đó có đúng hay không?! Nó miên man chìm ngập trong một mớ bòng bong những thực hư của cuộc sống. Cuộc sống quá đỗi rộng lớn mà bàn tay nó quá nhỏ bé để nắm bắt.

Cà phê đắng quá, đắng đến nỗi mà nó tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ đụng đến nữa. Nó sợ rằng, rồi đây cuộc đời nó cũng đắng chát như cà phê đen vậy… 

 


khám phá bà nà hill của hàn quốc

0 nhận xét





reaction mv chạy ngay đi cùng bạn mông cổ

0 nhận xét




lượn 1 vòng nhỏ hallym và lớp học

0 nhận xét
lượn 1 vòng nhỏ hallym và lớp học. 할림 대학교



psy về trường hallym

0 nhận xét
psy về trường hallym 싸이 한림 대학교









nhạc tiếng anh cho trẻ em tổng hợp Johny Johny

0 nhận xét
Johny Johny Yes Papa and Many More Videos | Popular Nursery Rhymes Collection by ChuChu TV



Những điều chắc chắn sẽ xảy ra khi bạn tốt nghiệp

0 nhận xét

Kỳ nghỉ của tôi được sắp xếp thế này: núi Đầu Giường, hang Phòng Khách, động Tủ Quần Áo, đỉnh Ban Công, hồ Bồn Cầu, đường Phòng Tắm... toàn danh lam nổi tiếng. Nghe có tuyệt không?


thằng bé 16 tuổi chọn cách từ bỏ cuộc đời này và ra đi mãi mãi ?

0 nhận xét
Hôm nay, cậu bé con một người bạn cũ của tôi tự sát!

Không một dấu hiệu gì báo trước. Không một lời từ biệt. Không một câu trăng trối. 

Tầng tầng lớp lớp những dằn vặt bủa vây lấy người ở lại.

Rằng tại sao?

Có lẽ không một ai hiểu được tại sao một thằng bé 16 tuổi chọn cách từ bỏ cuộc đời này và ra đi mãi mãi. 

Dương Công Huế ' Blog

Copyright © 2015 - Dương Công Huế ' Blog ®