Tuổi 28 của tôi sao đúng qúa vậy :(

0 nhận xét
"Một tuần sau, bạn hẹn bạn gái ra ngoài, nhẹ nhàng nói câu chia tay.

Cô ấy khóc, giống như kẻ bạc tình, bạn lạnh lùng quay lưng đi về hướng khác.

Không phải bạn không yêu cô ấy, cũng không phải trái tim bạn tàn nhẫn. Đơn giản bạn bắt đầu hiểu được, chỉ yêu thôi chưa đủ"

++++++++++++++++++++++



01

Năm đó, bạn 23 tuổi. Lần đầu tiên ra mắt nhà bạn gái, gặp bố mẹ.

Thực ra, trước đây bạn từng chat video với họ. Nhưng lần này đặc biệt hơn, bố mẹ bạn gái nhiệt tình mời bạn đến nhà chơi. Ngồi trước một mâm cơm thịnh soạn, lần gặp mặt chính thức, bạn có chút bất an, hồi hộp, lo lắng.

Ăn được nửa bữa cơm, bố bạn gái quả nhiên bắt đầu hỏi chuyện, đầu tiên là những vấn đề xung quanh cuộc sống của bạn, sau đó cuộc trò chuyện bắt đầu đi đến vấn đề chính.

Khi nào thì chuẩn bị mua nhà riêng?

Bên cạnh, mẹ bạn gái cũng bắt đầu chậm rãi nói, con rể ông Lưu nhà hàng xóm, vừa mua được một căn hộ 3 phòng ngủ, 2 phòng khách.

Bạn không biết, nên trả lời như thế nào mới làm hài lòng được họ. Trong đầu bạn suy nghĩ, đối với bạn bây giờ mà nói tài sản giá trị lớn nhất chỉ là chiếc thẻ ngân hàng với 7 triệu đồng đổ về mỗi tháng.

Sau đó, không khí trên bàn ăn bắt đầu dần dần nguội đi. Bạn nhanh nhanh chóng chóng ăn xong cơm, tìm đại một lý do công ty có việc gấp xin phép ra về.

Một tuần sau, bạn hẹn bạn gái ra ngoài, nhẹ nhàng nói câu chia tay.

Cô ấy khóc, giống như kẻ bạc tình, bạn lạnh lùng quay lưng đi về hướng khác.

Không phải bạn không yêu cô ấy, cũng không phải trái tim bạn tàn nhẫn. Đơn giản bạn bắt đầu hiểu được, chỉ yêu thôi chưa đủ, tình yêu không kèm theo vật chất đính kèm, sớm muộn gì cũng sẽ mỗi người một nơi.

Trong lúc yêu tiền có thể không quan trọng, nhưng khi kết hôn đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.

02

Bạn 26 tuổi, bạn cuối cùng cũng tích lũy riêng được một ít riêng cho mình.

Trong ba năm này, bạn đi làm việc ở thành phố, tìm kiếm cơ hội mới. Bạn bán mạng làm việc, hết lòng vì công việc, vì muốn kí được hợp đồng với khách, thậm chí uống rượu đến mức chảy máu dạ dày cũng cắn răng chịu đựng.

Tiền lương của bạn tăng lên gấp đôi, bạn bắt đầu cảm thấy cuộc đời bạn có lẽ đã rẽ sang một bước ngoặt mới, cảm thấy bản thân tràn đầy năng lượng mới, bạn quyết định mua nhà.

Mỉm cười, đĩnh đạc cùng với nhân viên tư vấn nhà đất đi xem nhà.

Bạn tìm được căn hộ ưng ý, môi trường rất tốt, giao thông thuận tiện, cách công ty không xa, siêu thị, trung tâm mua sắm ngay dưới nhà, xung quanh còn có các trường học tiện cho con bạn đi học sau này…

Nhưng khi bàn đến giá cả, bạn lặng người đi. Giá nhà đất tăng quá nhanh, quá sức tưởng tượng của bạn.

Bạn về nhà, quyết định đợi một thời gian nữa, đợi giá nhà đất lắng xuống sẽ đi mua. Nhưng sau khi bạn lướt Face, đọc báo, thấy được một dòng trạng thái, dân tình đang đổ xô đi mua nhà cửa, thậm chí còn xếp hàng thâu đêm để mua được căn hộ ưng ý.

Bạn ý thức được, bạn không thể chạy đua được với giá nhà đất, nếu không mua lúc này, sợ rằng sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội.

Bạn hạ quyết tâm, gọi điện cho bố mẹ, mượn sổ tiết kiệm 500 triệu số tiền dưỡng lão của họ.

Ba ngày sau, mượn ngược mượn xuôi bạn tích góp đủ số tiền đặt cọc, bạn cầm tiền đi kí hợp đồng mua nhà.

Thời khắc đặt bút kí lên hợp đồng, sống mũi cay cay, mắt có chút nhòe đi. Có tiền thật là tốt. Làm đàn ông, bạn càng ý thức sâu sắc hơn, có tiền, mới có nhà, mới có cảm giác ổn định cuộc sống.

03

Trước bốn tháng khi bạn đón sinh nhật lần thứ 28, bạn mất đi công việc hiện tại.

Là bị ép xin nghỉ việc, tập đoàn đột nhiên hủy bỏ văn phòng phía bắc mà không có bất kì thông báo nào trước đó, sau khi nhận được tiền bồi thường hợp đồng, bạn chính thức trở thành người thất nghiệp.

Bạn bắt đầu tìm kiếm công việc mới, từ miền Bắc bôn ba vào Nam.

Bạn đột nhiên phát hiện, sau 30 tuổi, công việc càng tìm càng khó.

Nếu không phải tiền lương quá thấp, thì lại yêu cầu cực kì khắt khe, không những thế bạn còn phải cạnh tranh với hàng ngàn sinh viên vừa mới ra trường, lúc nào bạn cũng trong trạng thái bị “ngã ngựa” bất kì lúc nào.

Sau khi trả xong ba tháng tiền nhà, bạn đột nhiên phát hiện, trong thẻ ngân hàng bây giờ chỉ còn đúng hai triệu.

May mắn là, trước khi kịp đón sinh nhật 28 tuổi, bạn tìm được công việc mới.

Mặc dù công ty ở xa nhà, nhưng trước mắt tất cả đều thuận lợi, mọi việc suôn sẻ.

Bởi vậy, sinh nhật năm 28 tuổi, bạn đặc biệt tự tặng mình một chiếc bánh sinh nhật nhỏ. Trong ánh nến lung linh, bạn âm thầm ước nguyện cuộc sống sẽ ngày một tốt hơn.

Không phải tự giảm áp lực cho bản thân mình. Mà bạn bắt đầu hiểu được, đôi lúc, có thu nhập ổn định, cũng là một sự ấm áp. Chí ít nó có thể duy trì cuộc sống hiện tại của bạn, bạn không bị gánh nặng cơm áo gạo tiền ghì sát đất.

04

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt bạn đã 32 tuổi, trở thành tầng lớp trung lưu trong mắt người khác.

Sống một cuộc sống bình yên biển lặng, tất cả vẫn đang chạy theo quĩ đạo của nó, con bạn 3 tuổi, đến lúc phải đi nhà trẻ.

Bạn có hai lựa chọn: dưới nhà là trường song ngữ tư thục; hoặc đưa con gửi vào khu chung cư bên cạnh, ở đó của một ngôi trường nhỏ nhận nuôi dạy trẻ.

Trường thứ nhất, mỗi tháng là năm triệu, có thầy cô giáo nước ngoài. Trường thứ hai, chỉ cần hai triệu là đủ, thầy cô giáo toàn là những người đã bước vào tuổi xế chiều.

Bạn ngồi trước máy tính, dành cả một buối tối chỉ để xem tin tức liên quan đến ngược đãi trẻ em, bữa sáng ngày thứ hai, bạn nói với vợ: Chúng ta gửi con vào nhà trẻ quốc tế đi.

Bạn không nói với vợ rằng, mấy ngày trước, công ty tiến hành điểu chỉnh chức vụ.

Bạn đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu xin đi nhậm chức chỗ mới, từ văn phòng công việc nhẹ nhàng thoải mái, bạn được điều đến bộ phận mũi nhọn của công ty, công việc bận đến mức không có thời gian để thở. Mặc dù mệt hơn, nhưng thu nhập tăng lên không ít.

Sau khi biết được thông tin điều chỉnh chức vụ, vợ bạn quả nhiên cằn nhằn với bạn, nói bạn không biết tự lượng sức mình.

Bạn không hề giải thích, ngược lại bạn cảm thấy bản thân mình nhẹ nhõm đi nhiều.

Bởi vì bạn bắt đầu hiểu, cho dù có mệt thêm một chút, nhưng chí ít bạn có thể tạo điều kiện tốt nhất cho con mình phát triển.

05

Lại thêm ba năm nữa

Tất cả mọi việc, đều theo hướng thuận lợi phát triển, bạn thậm chí còn có kế hoạch cho riêng mình, đợi bố mẹ về hưu rồi, sẽ đón họ đến ở cùng mình.

Nhưng sáng sớm, mẹ bạn đã gọi điện thoại, bố bạn vừa mới xuất huyết não, bệnh viện tuyến tỉnh không thể nào giải quyết được.

Bạn điên cuồng phóng xe về nhà, đón mẹ lên thành phố chăm sóc.

Bạn tin rằng, ở đây có bệnh viện tốt nhất cả nước, các bác sỹ đều là những người có kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, bố của bạn sẽ nhanh chóng hồi phục như trước kia.

Ở trong bệnh viện tuyến đầu của cả nước, dưới sự nhiệt tình giúp đỡ của y bác sỹ, khoa học kĩ thuật phát triển, bố bạn dần dần hồi phục.

Mỗi ngày tiêu tốn hàng triệu đồng, rất nhanh bạn cảm thấy cực kì áp lực. Số tiền tiêu tốn cho việc chữa trị của bố bạn, không khác gì bỏ tiền qua cửa sổ.

Hai tháng sau, bố bạn kiên trì muốn ra viện. Bạn nhất quyết không đồng ý, nhưng bố bạn vẫn kiên quyết xuất viện, ông nói với bạn, những việc còn lại chỉ là vật lí trị liệu, ở quê nhà cũng có thể tập được, việc này ở đâu cũng như nhau thôi.

Bạn lái xe đưa bố mẹ về quê, đoạn đường hàng ngày chỉ đi hết có ba tiếng, hôm nay bạn lái hết sáu tiếng liền.

Bởi vì bạn không chịu được, muốn dựa vào vô lăng khóc lớn một trận.

Thời gian chẳng tha cho một ai cả, bạn chẳng thể ngờ rằng bố mẹ ngày lại ngày lại già nhanh đi như vậy.

Bạn bắt đầu hiểu được, tiền đôi lúc đóng một vai trò quan trọng trong việc hiếu kính với bố mẹ. Nếu như bạn có thật nhiều tiền, bố mẹ bạn sẽ không vất vả như vậy.

06

Nếu như bạn không mua nhà, bạn không thể biết tiền quan trọng như thế nào;

Nếu như bạn không trải qua việc trong nhà có người bị ốm, bạn cũng không biết, tiền là thứ tuyệt đối không bao giờ được thiếu.

Nếu như bạn không trải qua cuộc sống với tiền lương ít ỏi chỉ có 7 triệu một tháng, bạn sẽ không biết được mình kiếm tiền là vì cái gì.

Có người đã từng nói: “Con à, ba muốn con học hành cẩn thận, không phải bởi vì ba muốn con đi so đo thành tích với các bạn khác, mà đơn giản chỉ là, ba muốn con sau này sẽ có quyền được lựa chọn nhiều hơn, chọn lựa những việc mà con thích, chứ không phải khom lưng vì ba đống gạo.”

Hay tác giả Vương Nhĩ Đức từng nói: “Lúc tôi còn trẻ vẫn luôn cho rằng tiền tài là quan trọng nhất, bây giờ già rồi, phát hiện ra câu nói đó không hề sai một chút nào”.

Trong lúc trẻ đừng ngựa non háu đá mà giả vờ không quan tâm tới vật chất, mà nên nỗ lực để kiếm tiền hơn.

Chúng ta nỗ lực kiếm tiền, chính là trong lúc người thân cần giúp đỡ, có thể dang rộng bàn tay ra giúp đỡ họ, chứ không phải chỉ biết im lặng vì bản thân mình không đủ khả năng.

Bởi vậy, vì sao càng là tuổi trẻ càng phải nỗ lực kiếm tiền.

Không phải bởi vì một cuộc sống xa hoa phú quí, cũng chẳng phải là để hưởng thụ.

Mà là bởi có một ngày, bạn tự tin nói rằng, mình có thể sống một cuộc sống tốt hơn.

Bạn cũng có thể tự tin nói với người thân gia đình, mọi người yên tâm, đừng sợ gì cả, tất cả đã có bạn.

Nguồn: Tri thức trẻ, Goc Nhin Alan

tình yêu của tôi

0 nhận xét




Rồi đến một ngày nào đó điều khiến bạn buồn không còn là do thất tình, thất nghiệp, mà là việc chứng kiến những người trong gia đình ngày một thêm tuổi và yếu đi.
Một ngày nào đó ông nội bỗng ốm đến nỗi phải nhập viện cấp cứu, dù rằng trước đó ông vẫn khỏe mạnh, làm cái này cái kia cho con cháu...
Một ngày nào đó bà nội bỗng than đau buốt cả đầu, dù rằng hôm đó trời không trở gió mùa...

Một ngày nào đó ông ngoại bỗng than đau chân, vì đôi chân bị sưng, dù rằng đều đặn mỗi buổi sáng ông đều dậy sớm đi bộ tập thể dục.

Một ngày nào đó bà ngoại tự nhiên than mệt, dù trước đó vài giây còn đứng trong bếp loay hoay nêm nồi canh, lát sau tự dưng nghe tim đập mệt mỏi, tay chân bủn rủn...
….
Đó là những giây phút tim bạn sẽ thấp thỏm, lo âu nhưng bản thân lại không dám để lộ nỗi lo hiện rõ trên gương mặt. Vì người bệnh thì chẳng thể nào vui nổi khi biết mình yếu đi, nên bạn buộc lòng phải duy trì nụ cười cùng với vẻ mặt hớn hở để giữ mãi không khí vui vẻ.

Đó là những giây phút bạn không được yếu lòng, và phải luôn tìm mọi cách để vin vào những dòng suy nghĩ lạc quan.

Ngày mai như thế nào cũng không còn quan trọng, vì ngay giờ phút này, ở chính nơi đây, những người mà ta yêu thương vẫn còn bình an. Ấm áp lắm!

Bỗng dưng thấy người già thật tội, cả đời vì con cháu, niềm vui lớn nhất cũng là con cháu, nào đâu có cần gì xa hoa, chỉ cần có ai ở bên trò chuyện, hoặc chỉ đơn giản là nghe mình kể chuyện. Con cháu thì lại quá mải mê với những thứ mới mẻ trong cuộc sống, người lớn thì ham công tiếc việc, con trẻ lại ham chơi, mấy ai để ý một tiếng gọi, một ánh mắt ngóng trông của người già bị bỏ lại…

Những ngày còn bé có thể ngồi hàng giờ nghe bà kể chuyện, có thể cả ngày lẽo đẽo theo ông tò mò luôn miệng hỏi đông tây nam bắc, khi ấy thế giới quan còn bé nhỏ, những câu chuyện lặp đi lặp lại ấy nghe không bao giờ biết chán. Lớn lên rồi, có nhiều thứ vô tình được đặt lên trên cả gia đình, cũng là một thời con trẻ nông nổi, người già lại già thêm, những câu chuyện ngày xưa cũng đã phai màu đôi ba câu chữ… Đổi lại cho sự háo hức lắng nghe ngày nào giờ là ậm ừ qua loa, hoặc đôi lúc là khó chịu cáu gắt. Người lớn cũng vậy, con trẻ cũng vậy, chỉ mỗi người già cô đơn…

Không biết sau này, khi cha mẹ mình đã già đi như ông bà nội ngoại bây giờ, mình có thể dành thời gian để lắng nghe những câu chuyện ngày xưa đã kể vạn lần hay không nữa…

Nói thì dễ lắm, làm mới khó! 

Vợ chồng là DUYÊN, con cái là NỢ, không duyên không lấy, không nợ không theo

0 nhận xét


1. Phải là người đã được an bài mới có thể gặp gỡ nhau
Mỗi người chúng ta khi đến tuổi cập kê, muốn tìm mái ấm gia đình cho riêng mình, chắc hẳn đều một lần tơ tưởng tới chàng bạch mã hoàng tử hay nàng công chúa dịu dàng xinh đẹp và một câu chuyện tình lãng mạn, một cuộc sống lứa đôi hạnh phúc. Chắc hẳn ai cũng có trong mình một mẫu hình, một vài tiêu chuẩn để theo đuổi, để lựa chọn. Nhưng đa phần sau khi trải qua những cuộc tình say đắm, lãng mạn, buồn giận, hờn ghen, chúng ta lại chợt nhận ra rằng thật khó tìm được bóng hình lý tưởng.
Cùng với thời gian những tiêu chuẩn của chúng ta sẽ giảm xuống. Có những khi mệt mỏi với trò chơi trốn tìm của tình yêu, ta muốn được nghỉ ngơi, muốn mặc cho số phận an bài, và tìm lấy một bến đỗ. Lúc ấy ta lại chợt nhận ra rằng, tiêu chuẩn và lựa chọn chỉ là sự ảo tưởng của bản thân mình.

Bởi lẽ đời này có thể gặp gỡ và đem lòng thương yêu nhau, chắc chắn là do nhân duyên từ kiếp trước. Tu 10 năm mới được đi cùng thuyền, tu trăm năm mới được chung chăn gối. Hai người trở thành vợ chồng, theo Phật gia giảng là do sự kết hợp giữa lời thề nguyện và nghiệp lực tạo thành (Nghiệp là hành vi, việc làm. Nghiệp lực nghĩa là sức mạnh của hành vi và việc làm tốt và xấu ở đời trước).

Tầng tầng nghiệp lực ấy trải qua vài đời vài kiếp, xuyên suốt các thời không vẫn không thay đổi, dẫu sang hèn hay xấu đẹp họ cũng sẽ thành đôi. Hoặc là đời trước hai người đã thề nguyền, hẹn ước đời sau sẽ kết thành phu thê. Hoặc là một trong hai người vì muốn đền ơn mà cam tâm tình nguyện hầu hạ người kia. Cũng có khi là đời trước nợ nần nhau, đời này phải trả.

Vì đã hẹn ước bên nhau mà trong luân hồi lại tìm thấy nhau, linh hồn của hai người chỉ cần gặp là đã nhận ra nhau. Thường thì họ sẽ yêu say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên hay cảm thấy người ấy thật thân quen biết mấy. Tất cả là đều là nhân duyên kết hợp mà thành.

Vậy nên lựa chọn duy nhất của chúng ta là đừng lựa chọn gì cả. Mọi chuyện xảy ra đều là chuyện nên xảy ra, đều là nhân duyên đã chín muồi. Những người đã gặp gỡ nhau trong đời trước lại tạm thời xa nhau, hẹn nhau đến kiếp này. Tất cả những trải nghiệm đời này đều là ơn trời ban.

2. Vợ chồng là duyên, con cái là nợ, không duyên không lấy, không nợ không theo

Hai người kết thành vợ chồng là do nhân duyên đời trước định ra, là “cái duyên cái số nó vồ lấy nhau”. Hãy đối xử tốt với nhau, đừng để nợ cũ chưa xong lại tích thêm nợ mới. Hãy thôi oán trách nhau, bạn cần hy sinh nhiều hơn để học cách yêu thương người bạn đời của mình.

Nên hiểu rằng tất cả chúng sinh hữu duyên đều tới để kết thúc duyên nợ chốn trần gian. Cuộc đời giống như một bộ phim dài tập, chúng ta cứ mải miết đóng hết vai này tới vai khác, lúc thăng, lúc trầm, khi buồn, khi vui. Chỉ khi nào ân đền ân, oán đền oán, thì kịch mới tàn.

Vậy nên hãy thiện giải mọi ân oán, đối xử tốt với những người ở gần bên bạn nhất, giúp những người quanh mình đều được hạnh phúc. Đặc biệt là những mối quan hệ mang nặng nhân duyên như vợ chồng, cha mẹ. Bởi lẽ trả xong ân oán tại cõi hồng trần bạn mới có thể thoát khỏi cõi trầm luân, trở về với cái tôi chân chính từ thuở nguyên sơ.

“Người mình lấy làm vợ (làm chồng) có thể không phải là người mình yêu nhất, có thể cũng không phải là người yêu mình nhất, mà chỉ đơn giản là họ đến đúng vào cái thời điểm cả 2 cùng muốn lập gia đình.”

Thôi thì tất cả là do chữ duyên. Có duyên thì sẽ gặp được nhau. Nhờ chữ duyên mà người ta gặp nhau và yêu nhau kể cả trong những hoàn cảnh bất ngờ nhất: gặp nhau ở trên cùng 1 chuyến xe, do giới thiệu, mối lái, gặp nhau ở Nối, 1 người bạn lâu ngày ta gặp lại, 1 người chơi lâu ta cứ coi như là bạn rồi 1 ngày ta tình cờ nhận ra đó là người phù hợp với ta, vân vân và vân vân…

Ưng nhau rồi, mình cũng muốn rồi, nhưng “ông trời” không thương, không tạo cơ hội, điều kiện và chất xúc tác đủ mạnh cho 2 người gần nhau để họ hiểu nhau và có tình cảm với nhau thì cũng đành chịu.

Xét về một mặt nào đó, 1 động lực đủ mạnh để người con trai đến với người con gái, hay 1 động lực đủ mạnh để người con gái đến với người con trai cũng đòi hỏi chữ “duyên”. Không có chữ “duyên” thì tình cảm 2 người chỉ dừng lại ở mức có cảm tình hay thích (trong tâm tưởng), chưa thể hiện ra thành hành động biểu lộ tình cảm giữa 2 người.

Đến được với nhau lúc đầu rồi cũng tiếp tục cần chữ “duyên” để sau đó 2 người có thể vượt qua được những khó khăn, thử thách (từ phía gia đình, bố mẹ, bạn bè và từ chính bản thân…) để nên duyên vợ chồng.

Còn đi đến được hôn nhân hay không và sau đó hôn nhân có hạnh phúc hay không là do chữ nghiệp, chữ nợ: Nếu nghiệp tốt thì ta sẽ gặp được người ưng ý. Xong phim rồi (lấy nhau rồi), chữ “duyên” sẽ hoàn thành sứ mạng lịch sử của nó là giúp 2 người thành vợ thành chồng. Lúc này chữ “nợ” chữ “nghiệp” sẽ trả lời là cuộc sống chung đụng, gần gũi, va chạm nhau trong cuộc sống hàng ngày giữa 2 người có mang lại hạnh phúc cho họ hay không.

Nhưng hưởng được hạnh phúc bao lâu, dài hay ngắn tự bản thân mình cũng góp phần vào đó. Chọn được người bạn đời tốt mới chỉ đi được 50% chặng đường, 50% còn lại do mình vun đắp, nếu mình bỏ bễ quá thì tự tình iu cũng sẽ “tiêu”.

Nếu nghiệp xấu thì ta sẽ phải trả nợ, nợ ngắn, nợ dài, nợ nhiều nợ ít, cũng là tùy phúc phận và sự nhường nhịn, chịu đựng, tha thứ của mỗi người. Còn nếu sức chịu đựng, sự nhường nhịn chỉ đến giới hạn như vậy thì “say goodbye” và cũng rũ được nợ.

Có người nói: “Luyên thuyên nhiều thì được vợ. Mà làm liều thì được chồng”. Đây là câu nói nửa đùa nửa thật, và sự thật cuộc đời nhiều khi diễn biến đúng theo chiều hướng như vậy. Trên thực tế, nhiều chàng “luyên thuyên” lại được vợ, nhiều cô hơi “liều” 1 chút lại được chồng. Hình như cái quyết định lập gia đình đòi hỏi 2 bên phải hơi “liều” 1 chút.

Nhưng sau khi lấy nhau xong thì cái nghiệp tốt (mà mình được hưởng) hay nghiệp xấu (mà mình phải chịu) mới bắt đầu tỏ ra ứng nghiệm.

Chuyện gặp được ý trung nhân, lập gia đình sớm hay muộn tùy thuộc vào nhân duyên của mỗi người. Ngày mai không bao giờ giống như ngày hôm nay, có thể xấu hơn hoặc tốt hơn, tùy theo nỗ lực chuyển hóa thân tâm của chính bạn. Cho nên, bạn cứ an tâm sống tốt, chân thật, vị tha và trải lòng ra với mọi người thì theo thời gian hẳn sẽ gặp được bạn đời như ý.

BÀ GIÀ TAO LÀ MỘT PHỤ HUYNH TUYỆT VỜI

0 nhận xét


.
1. Từ lúc tao mới đẻ ra bà già đã luôn tiêm nhiễm vào đầu tao là: "lớn lên mày đéo cần làm quá tốt việc nhà, đẻ ra 1 thằng suốt ngày lui cui rửa chén thì tao đẻ ra quả trứng ăn còn ngon hơn. ĐM mày cút ra đường và tạo ra giá trị thặng dư đi. Sau này tao chết thì mày xin tiền ai?"

2. Tao thuận tay trái, lúc nhỏ tao viết tay trái, bị bà giáo lớp 1 đánh suốt 2 tuần, tay chân sưng húp, bà già tao đợt đó đi làm xa về nhìn tay tao bầm tím, dắt tao lên trường, tìm bà hiệu trưởng : "Ê, con tao viết tay trái thì động vào gia phả nhà chúng mày hả mà chúng mày đánh nó bầm tay, nó hư nó quậy mày đánh chết mẹ nó cũng được nhưng vì viết tay trái mà mày đánh nó là mày chết mẹ mày với tao." Bà hiệu trưởng phải sang nhà tao xin lỗi nhưng mẹ tao vẫn quyết định chuyển trường cho tao.

3. Hồi bé tao lười đi ra đường chơi, thế là bà già nhìn mấy đứa nhà trọ kế bên cứ suốt ngày kéo nhau đi chơi net, bà già cũng bắt tao ra net. Lần đầu tao đi chơi net là do bà già đầu độc. Lớn một chút thì tao nghiện game, bà chỉ nói nhẹ nhàng, "nếu xác định làm game thủ thì cứ tập trung chơi, nhưng mà tao cho mày 1 năm, chơi game đéo tới nơi tới chốn thì tao cho đi nghĩa vụ". Rốt cuộc tao chọn học và bỏ game vì tao chợt nhận ra, game thủ ở VN bạc lắm :))

4. Có lần tao đi ăn sinh nhật với đám bạn về bị xe tông nằm viện, bà già nhất định không vào thăm tao, lúc về tao giận lắm mới hỏi : "tại sao mẹ ko vào thăm con?", bà già chỉ nói: "tao đang chống mắt lên coi mấy thằng mà mày coi là "bạn tốt" chúng nó có vào thăm mày không? Tao nói thật, cho dù xe có cán mày chết thì cũng đéo có một cành cúc nào của tụi nó cho mày đâu. Nhìn vào đám ôn dịch mày đang giao du là tao biết sớm muộn gì mày cũng có kết cục đó. Tao chỉ đang chờ nó diễn ra để mày sáng cái mắt mày ra.

5. Có lần giận đòi bỏ nhà ra đi, bà già nói thẳng: "Tao không dạy được mày, thì mày cút đi đi cho xã hội ngoài kia nó dạy. Tao đánh đòn mày tao lại xót, còn xã hội mà nó dạy được mày bằng cách đánh mày thì cùng lắm tao chấp nhận mất con".

6. Mày phiền quá, thi trường nào chẳng được. Đại học không phải là con đường duy nhất để ra đời kiếm tiền. Tao cũng học ĐH & biết ối đứa ra trường xong vẫn thất nghiệp. Tao cho mày tự lập từ nhỏ rồi thì quăng mày cây cuốc mày cũng tự kiếm tiền được, ăn thua là do bản lĩnh của mày thôi. Nhưng nói không phải để mày thi trượt đại học, bởi vì giữa cầm cây viết và cầm cây cuốc, cây nào nhẹ hơn?

7. "Mấy năm nay tao thấy rộ lên vụ đa cấp, hôm nào mày vô thử mấy công ty đa cấp coi nói cái gì mà ai cũng nghe theo rồi mày về trình bày lại cho tao" thế là tao theo lũ bạn đi nghe đa cấp. Ôi!!! Nghe xong mê mẩn giấc mơ làm giàu triệu đô về kể bà già, nghe xong bà cười sặc sụa: "chưa đủ thuyết phục, đi học thêm đi, học cách tụi nó quảng cáo sản phẩm, công dụng và lợi nhuận kĩ vào rồi về kể lại. Thế là lại đi vào Amway nghe về mô hình siêu thị các kiểu. Rồi lại về kể bà già nghe. Bà lại ngồi cười sặc sụa: "mày nói mà chừng nào tao cảm thấy là mày thuyết phục được tao thì nói. Mẹ!!! Ăn nói còn thua mấy anh đa cấp thì sau này ra đời ăn cám nhé con trai. Thế là tao cứ chui vô mấy cty đa cấp ngồi nghe họ giảng, chém gió các kiểu, tao cũng học được cách PR sản phẩm, cách nói chuyện trước đám đông, học được cả nghệ thuật thuyết phục... và khi nằm vùng trong đa cấp đủ lâu tao cũng nhận ra được mặt trái của đa cấp. Tao rút ra kinh nghiệm: "đa cấp không xấu, thậm chí nó còn là nơi đào tạo ra những vô địch về chém gió, PR và marketing, chỉ là khi về VN thì nó bị biến tướng, thành ra dẫn tới họ hàng anh em lừa đảo lẫn nhau, cùng nhau vỡ nợ."

8. Mày học trường nào cũng vậy, tao sẽ chỉ lo học phí cho mày 2 năm đầu, còn lại tự bơi. Cút đi ra đường mà làm thêm tự đóng học phí nhé con zai. Con trai 18 tuổi mà đéo tự lo được cho bản thân mày thì đòi lo cho ai? Thế là tao phải đi bưng phở 3 năm ;))

9. Sinh đứa con ra mà lúc nào cũng bảo bọc, cuộn nó lại thì chỉ có thể là phong kiến Việt Nam, một chế độ tự giết chết con mình. Không tin mày để ý, những danh nhân nổi tiếng trong lịch sử phong kiến toàn là bứt gia phong ra để tìm lối đi riêng. Bà Trưng thì cãi lời cha học võ đánh giặc, hay Bác Hồ cũng phải một thân một mình rời bỏ quê hương ra nước ngoài đấy thôi. Dạy con mà suốt ngày cứ muốn bó nó trong 4 bức tường thì chúc mừng, bạn đã đào tạo ra thêm 1 thằng vô dụng nữa cho xã hội. Phải cho nó ra ngoài, phải cho nó va chạm để nó biết cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng chấm bi.

kỉ niệm 2 mùa 초급

0 nhận xét

lễ Phật đản tại chuncheon hàn quốc

0 nhận xét



mama angle

0 nhận xét






C-Walk : Lại 1 đêm mưa rơi, chìm vào trong cơn mơ Lòng con nhớ về những ngày xưa.. Bóng hình mẹ dịu dàng, Ân cần chăm sóc.. Lòng con ko quên... Dòng thời gian trôi đi, Và giờ đây khôn lớn.. Con đã biết đâu là tình yêu... Những lỗi lầm ngày nào, mong ko còn là những vết thương....! ... Mưa nhẹ rơi, bóng đêm vây quanh căn phòng.. Con ngồi đây, viết lên 1 bài hát.... Gửi về những kí ức lúc xưa....Nước mắt rơi ko ngừng.. Ngoài trời gió thêm lạnh... Nhìn thấy tương lai ngày mai........! 

Shady: Trời đang se lạnh, mẹ hãy mặc thật ấm vào nhé Vì con trai mẹ đã đủ lớn mạnh, ko còn suy nghĩ như thằng bé Để lúc con về, thấy mẹ luôn đc mạnh khoẻ Mẹ ru con ngủ, chìm vào giấc mơ lúc đêm về Đọc lại bài thơ mà con tặng mẹ, từ ngày mà con mới biết viết Nét chữ nguệch ngoạc, nhưng ý nghĩa hơn bao giờ hết Tiếng gió xào xạc, hoà cùng tiếng ru mẹ con ngủ thiếp Đưa con trở về quá khứ, bấy nhiêu đó đã đủ biết Từ hơi thở, từ giấc ngủ mẹ ban cho con tất cả điều thiêng liêng Và nếu con chết, thì lúc đó chỉ có hạnh phúc là nguyên nhân Mẹ ko có cánh, ko vòng thánh nhưng trong mắt con mẹ vẫn là thiên thần Con biết mẹ đang giấu bao điều lo lắng nhưng mà điều đó là ko cần Mẹ sợ rằng, Con hư hỏng..Con biết từng chiều Mẹ hay bước, Ra ngoài, Con đường vắng trong chiếc áo len lỗi mốt chỉ sờn trắng Oh, mẹ tưởng tượng, bao nhiêu điều thật khủng khiếp Đám người xô bồ, mẹ thấy ai đó đâm con bằng 1 con dao thép, Mẹ cố lao vào và che con mặc kệ có 1 con dao thép Nhưng đó chỉ là tưởng tượng trong 1 xã hội đầy nguy hiểm Những cám dỗ nghe lời mẹ tránh xa... Con ko muốn đi lấy vợ, để đc mãi mãi bên cạnh mẹ nhưng mẹ luôn mong mỏi điều đó, Lúc nào cũng nghĩ con ngốc ghê Vẫn chưa 1 lần báo hiếu mẹ Suốt ngày bia bọt và rượu chè Tự cho lí do là tuổi trẻ Nhưng mà sự thật đâu có thế nhưng mà mẹ đâu có muốn thế tóc mẹ giờ cũng đã bạc ghê Vì đâu..... Tuổi tác hằn lên đôi mắt dáng mẹ liêu xiêu gánh sức nặng Và những cay đắng ở trong lòng Con biết mẹ, trăm nỗi lo, 1 nỗi buồn Ngàn đau đớn nhưng đổi lại bằng 1 tình thương Những hành động bình thường cũng chỉ để dành cho con... 

C-Walk Chorus 2: 1 mình con trong đêm, lặng nhìn theo cơn mưa ngoài kia gío vẫn rít từng cơn... Vẫn căn phòng ngày nào, tay cầm cây bút, đưa mãi ko thôi.. Mẹ thân yêu ơi, lòng con luôn mong.. Con muốn thấy những lúc mẹ vui.. thấy nụ cười ngày nào, ko phải bận tâm nỗi đau.. Nỗi đau bao ngày qua........! 

Shady Ver2: 1 mình tôi trong đêm, nhẹ cầm cây bút và viết lên những dòng cảm xúc ở tận trong tim viết cho người mẹ hiền của tôi Từ lúc sinh ra ở trong nôi ây giờ bay xa với cuộc đời những lời mẹ dạy tôi thuộc rồi những điều sâu sắc, tôi đâu chắc là 1 ngày mai tôi làm cho nước mắt mẹ phải rơi và đã có ai từng tự hỏi mình đã làm cho mẹ vui hay chỉ làm mẹ thêm mệt mỏi chưa làm ra tiền muốn ăn chơi phè phỡn đua đòi khắp trăm nơi học hành bỏ dở cuộc đời vứt bỏ tôi muốn tất cả hãy thức tỉnh mẹ đã vất vả nuôi mình, giờ ko nên ngừơi có lẽ với mẹ là cực hình Tờ giấy báo đỗ đại học,có lẽ là niềm vui đầu của mẹ nhưng đó vẫn chưa là điều chắc chắn khi tôi đã làm mẹ rơi lệ vì những con điểm chuă đc cao vì những con nợ còn chưa trả mẹ ko đánh tôi mà nói với tôi "Cuộc thi vẫn còn khi ngựa ngã" Nên con hãy cố gắng vượt qua Là vì mẹ, vì gia đình, vì tất cả, vì những người yêu thương tôi tôi ko muốn ai phải ghét tôi tôi ko muốn mẹ già đi vì tôi hay lệ phải rơi vì tôi mà tôi luôn tin 1 ngày nào đấy mẹ sẽ tự hào về chính tôi Ngày 05 tháng 12 là ngày mẹ ban cho tôi cuộc đời từ cái thời tôi mới tập đi, mẹ dạy tôi biết bao nhiêu thứ mẹ cầm tay tôi uốn tôi viết nên từng nét chữ Ru tôi trong từng đêm giấc ngủ Mẹ muốn tôi trở thành 1 bác sĩ chứ đâu phải thành 1 ca sỹ mẹ ko muốn tôi đâm đầu vào thuốc chứ huống chi là dính vào ma tuý Nên thế, hôm nay tôi sẽ từ bỏ Game Friends để tôi về quê thăm mẹ Đêm đến tôi cho mẹ nghe bài nè Và hứa với mẹ đây sẽ là bài hát cuối từ nay con sẽ chăm lo học , từ bỏ mọi thứ để mẹ khỏi buồn khỏi khóc vì con.

Yêu xa, cảm giác thế nào

0 nhận xét
Yêu xa, cảm giác thế nào?



1. Rõ ràng có người yêu, vậy mà vẫn làm mọi chuyện một mình.

2. Thành phố em ở có mưa, rất muốn hỏi em, em có mang theo dù không. Nhưng anh phải nhịn, vì anh sợ em nói em không mang, anh thì bất lực, như thể anh yêu mà lại không thể cho em yêu thương mà em cần.

3. Ngay cả câu chia tay cũng nói qua mạng.

4. Tin nhắn không nghe được giọng, điện thoại không thấy được vẻ mặt.

5. Em khóc ướt hết gối, không nói thành lời, anh lại nghĩ em giận anh, không để ý tới anh.

6. Yêu xa không đáng sợ, cái đáng sợ chính là khi chúng ta cãi nhau, giận nhau, có người nhân cơ hội đó an ủi anh, làm anh vui vẻ, sau đó cho anh cái cảm giác rằng anh đã gặp được một người tốt hơn em, khiến anh bắt đầu cảm thấy phiền với những thiếu sót mà lúc trước anh vẫn thấy ổn của em. 

7. Biết rõ pass wifi, nhưng lại không trong phạm vi kết nối.

8. "Em đang làm gì thế?" "Không làm gì ạ." "Ăn cơm chưa?" "Chưa ạ." "À, thế đi ăn đi."

9. Yêu xa giống như một cái bình thủy tinh, hai người nhìn thấy nhau, nghe thấy nhau, nhưng không chạm được vào nhau.

10. Lúc gặp lại nhau sau khi xa nhau một thời gian thậm chí còn cảm thấy ngượng ngùng.

11. Hạnh phúc nhất không phải là khi nghe được câu nói: "Anh yêu em" mà là câu nói: "Mai gặp em nhé!"

Nguồn: Weibo

Cà phê một mình bên khung cửa sổ

0 nhận xét


Cà phê đắng quá, đắng đến nỗi mà nó tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ đụng đến nữa. Nó sợ rằng, rồi đây cuộc đời nó cũng đắng chát như cà phê đen vậy… Cà phê một mình buồn nhưng cũng thú vị...

Mùa đông. Lạnh. Buồn. Cô đơn…

Nó cho xe chạy lòng vòng trên phố phường Hà thành trong vô vọng. Ngang qua quán cà phê với ánh đèn ấm áp và êm dịu. Nó dừng xe và lững thững đi vào quán. Mọi người nhìn nó với cặp mắt dò xét như thể nó vừa mới từ hành tinh khác đi lạc vào đây vậy. Nhưng kệ, nó chọn cho mình một chỗ ngồi khá kín đáo và có chút thơ mộng. Đó là cái bàn kê bên cửa sổ nhìn ra được hồ bơi trong khuôn viên của quán. Đã lâu nó không thường đến những nơi như thế này rồi…

Nó gọi cho mình một cà phê đen có đường. Thú thực, nó không biết, mà có lẽ là chưa uống cà phê đen bao giờ thì đúng hơn. Nhưng hôm nay nó chọn món đồ uống đó cho mình để thử. Nó muốn thử vị ngọt đắng của cà phê đen nó như thế nào? 

Nó ngồi nhìn khung cửa sổ được điểm bởi những dây leo có những bông hoa gì màu tim tím. Nó tự hỏi, người ta thường bảo rằng: “Màu tím là màu thủy chung, vậy tại sao màu tím lại thường là màu chia ly, buồn man mác. “Màu tím hoa sim” của cố nhà thơ Hữu Loan, hay chuyện tình về loài hoa mang tên Violet, là một loài hoa có màu tím rất đẹp… Và, giờ đây ngay trước mắt nó là màu tím đang treo lơ lửng bên khung cửa sổ của quán cà phê này. Nó liên tưởng và những dòng ký ức lại ùa về trong nó. Khóe mắt nó cay cay!

 “Màu tím là màu thủy chung, vậy tại sao màu tím lại thường là màu chia ly, buồn man mác

Từng giọt cà phê nhỏ xuống tí tách, tí tách. Nó cho mấy thìa đường vào khuấy đều, khuấy đều. Nhấc tách cà phê lên, nó ngửi thấy mùi thơm của vị cà phê đậm chất Tây Nguyên, nó ngửi được ở đó mùi đất, mùi nắng, gió và cả mùi mồ hôi của con người Tây Nguyên. Nhấp một ngụm nhỏ, ngậm lại trong miệng một lát và… nuốt. Nó mơ màng, mơn man cảm nhận cái vị ngọt đắng của cà phê đen. Bây giờ thì nó đã thấm thía được vị đắng của cà phê đen thế nào(!?) Nhìn ra khung cửa sổ xa xăm, tiếng nhạc du dương của điệu van làm lòng nó thêm buồn và nhớ đến một người. Một người có thể đã ảnh hưởng đến nó rất nhiều kể từ khi nó lớn lên và chập chững bước vào “con đường yêu”. Mi mắt cay xè, nước mắt ở đâu chợt lăn dài trên đôi gò má của nó và chảy dài xuống đôi môi. Mùi mặn chát của nước mắt hòa lẫn vị đắng ngọt của cà phê. Một cảm giác khác lạ đến với nó lúc đó. Nó thấy hơi khó chịu ở trong miệng. Có thể đó là một mùi vị không làm cho con người ta thoải mái. Đó cũng như mùi vị mà nó đã từng được nếm trong cuộc đời. Người đó đã cho nó niềm vui - nỗi buồn; hạnh phúc - đau khổ; hy vọng - thất vọng… Nhưng có lẽ đến tận bây giờ, ngay giờ phút này đây nó chưa và sẽ không bao giờ giận người ấy cả, nó tin vào người ấy - một niềm tin mãnh liệt…

            Cà phê một mình buồn nhưng cũng thú vị...

Cà phê một mình. Buồn. Cô đơn. Trống vắng...

Nó ngồi đó gặm nhấm nỗi buồn của quá khứ đã qua. Trách ai? Trách chính bản thân nó hay trách phận đời quá bạc bẽo với nó. Nó không biết nắm giữ những gì cần thiết cho mình để đến khi buông tay ra lại thấy mình chới với, chông chênh đến lạ. Có ai đó đã từng nói, sai lầm trong quá khứ là hành trang để ta bước vào đời. Không biết điều đó có đúng hay không?! Nó miên man chìm ngập trong một mớ bòng bong những thực hư của cuộc sống. Cuộc sống quá đỗi rộng lớn mà bàn tay nó quá nhỏ bé để nắm bắt.

Cà phê đắng quá, đắng đến nỗi mà nó tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ đụng đến nữa. Nó sợ rằng, rồi đây cuộc đời nó cũng đắng chát như cà phê đen vậy… 

 


khám phá bà nà hill của hàn quốc

0 nhận xét





reaction mv chạy ngay đi cùng bạn mông cổ

0 nhận xét




lượn 1 vòng nhỏ hallym và lớp học

0 nhận xét
lượn 1 vòng nhỏ hallym và lớp học. 할림 대학교



Dương Công Huế ' Blog

Copyright © 2015 - Dương Công Huế ' Blog ®